Red Chapters
Chương 1/3 miễn phí
Tiểu thuyết · Lãng mạn · Bí ẩn

The Heir They Discarded

Một cuộc hôn nhân sắp đặt — và bí mật về năm cô lên tám.
4.8 50K+ độc giả 27 chương
Chương 1

Đêm Trước Lễ Hôn

Mưa bắt đầu rơi vào lúc nửa đêm, những hạt nước gõ nhẹ lên khung cửa sổ phòng tôi như tiếng thì thầm của ai đó không muốn bị nghe thấy. Tôi ngồi trước gương, nhìn người con gái trong đó — mái tóc đen được búi cao, đôi mắt mang màu hạt dẻ đang mờ dần theo ánh nến leo lắt — và tự hỏi liệu cô ấy có thực sự là tôi không.

Ngày mai tôi sẽ bước vào nhà họ Trần với tư cách là cô dâu tương lai. Không phải vì tình yêu. Không phải vì tự nguyện. Mà vì cha tôi đã ký tên vào tờ hợp đồng từ khi tôi còn chưa đủ tuổi hiểu những chữ ký có thể định đoạt cuộc đời người khác ra sao.

"Minh Châu." Giọng bà Lan vọng qua cánh cửa, trầm và không có cảm xúc như mọi khi. "Đèn tắt đi. Ngày mai còn dài."

Tôi không trả lời. Bà biết tôi nghe thấy. Bà cũng biết tôi sẽ không ngủ được.

Trần Kiệt — người tôi sắp lấy — là con trai cả của tập đoàn Trần Gia, một cái tên mà ai ở thành phố này cũng biết. Người ta nói anh ta lạnh lùng, cứng nhắc, không biết cười. Người ta cũng nói anh ta chưa từng có người yêu, rằng trái tim anh ta bằng đá cẩm thạch và khóa bằng vàng. Tôi không quan tâm đến những lời đồn đó. Điều tôi quan tâm là tại sao — trong số hàng trăm cô gái ở cái thành phố triệu dân này — họ lại chọn tôi.

Tôi lấy tờ thư từ ngăn kéo. Đó là bức thư duy nhất cha để lại trước khi ông mất, viết trên giấy đã ố vàng theo thời gian, nét chữ run rẩy của một người biết mình sắp ra đi. Tôi đã đọc nó hàng chục lần đến mức thuộc lòng, nhưng vẫn không hiểu hết ý nghĩa của từng dòng.

"Con à, cha đã sắp xếp mọi thứ. Dù con không hiểu bây giờ, nhưng hãy tin cha — đây là con đường tốt nhất. Gia đình Trần sẽ bảo vệ con. Chỉ cần con đừng bao giờ hỏi về những gì xảy ra năm con lên tám tuổi."

Năm tôi lên tám tuổi.

Tôi gấp tờ thư lại, nhét vào lớp lót bên trong chiếc túi xách nhỏ — thứ duy nhất tôi sẽ mang theo vào nhà họ Trần. Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi. Thành phố vẫn sáng đèn. Và tôi, Lê Minh Châu, hai mươi ba tuổi, vẫn ngồi đây với một câu hỏi không có lời đáp.

Đêm đó tôi nằm mơ thấy một đứa trẻ đứng dưới mưa, tay cầm chiếc ô gãy, khóc không thành tiếng. Khi tôi tiến lại gần, đứa trẻ quay mặt về phía tôi — và tôi nhận ra đó là chính mình.

Tôi tỉnh dậy khi trời chưa sáng, tim đập loạn nhịp. Ánh đèn đường lọt qua khe cửa in một vệt vàng dài trên sàn nhà. Trong căn phòng im lặng đó, tôi nhận ra một điều: dù cuộc hôn nhân này bắt đầu như thế nào, tôi sẽ không để nó định nghĩa tôi là ai.

Bình minh ló dạng sau rặng núi phía đông khi tôi đứng dậy, bắt đầu chải tóc. Ngày cuối cùng trong căn nhà này. Ngày đầu tiên của một cuộc đời tôi chưa từng chọn.

Nhưng có lẽ — chỉ là có lẽ — đây cũng là ngày tôi bắt đầu tìm kiếm sự thật về những gì đã bị chôn vùi từ năm tôi lên tám.

Hết Chương 1
Tiếp theo
Chương 2

Những Gì Bị Che Giấu

Biệt thự họ Trần nằm ở cuối con đường trải nhựa bóng loáng, được bao quanh bởi hàng rào sắt cao và những cây tùng cắt tỉa gọn ghẽ. Tôi ngồi trong xe, nhìn qua ô kính tối màu, cố gắng không để lộ ra ngoài rằng tim mình đang đập như trống trận.

Bà Trần — mẹ chồng tương lai của tôi — đón tôi ở cổng chính với nụ cười mà tôi không tài nào đọc được. Bà khoảng năm mươi tuổi, dáng người thanh mảnh, tóc bạc được uốn gọn. Đôi mắt bà nhìn tôi từ đầu đến chân chỉ trong hai giây, rồi quay sang người hầu đứng bên cạnh, nói gì đó bằng giọng thì thầm.

"Cháu vào đây." Bà Trần dẫn tôi qua hành lang rộng lát đá cẩm thạch. "Kiệt không về kịp sáng nay. Cậu ấy có việc ở công ty."

Tôi không biết mình nên cảm thấy nhẹ nhõm hay thất vọng trước tin đó. Có lẽ cả hai.

Căn phòng được chuẩn bị cho tôi ở tầng hai, hướng nhìn ra khu vườn phía sau. Rộng, sạch, và lạnh lẽo theo cái cách mà những căn phòng được trang trí cẩn thận nhưng chưa từng có người ở thường lạnh. Không có ảnh. Không có kỷ niệm. Chỉ có đồ vật.

Chiều hôm đó, trong khi người hầu mang đồ của tôi lên, tôi lang thang qua thư viện ở tầng trệt và tình cờ dừng lại trước một bức tranh treo trên tường. Đó là một bức tranh sơn dầu, vẽ hai đứa trẻ đang đứng cạnh nhau trong khu vườn — một bé gái tóc đen và một bé trai nhỏ tuổi hơn, đang cười.

Điều kỳ lạ là: tôi nhận ra khu vườn đó.

Không phải khu vườn của nhà họ Trần. Đó là khu vườn của một ngôi nhà khác — một ngôi nhà tôi đã từng biết rất rõ, ở một thành phố khác, khi tôi còn rất nhỏ. Ngôi nhà có hàng dậu bằng đá xanh và cái giếng cổ ở góc sân.

Tôi đưa tay chạm vào khung tranh, cố nhớ lại. Nhưng ký ức về năm tám tuổi của tôi luôn mờ như tranh vẽ dưới mưa — tôi biết có gì đó ở đó, nhưng không thể nhìn rõ hình dạng.

"Cô đang xem gì vậy?"

Tôi giật mình quay lại. Một người đàn ông đứng ở cửa thư viện — cao, vai rộng, mặc áo sơ mi trắng chưa cài cúc tay. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Trần Kiệt bằng xương bằng thịt, không qua ảnh, không qua lời kể.

Anh ta trông mệt mỏi. Nhưng đôi mắt anh ta đang nhìn tôi với một biểu hiện tôi không thể giải thích — không phải lạnh lùng như người ta nói, cũng không phải chào đón. Mà như thể anh ta vừa nhìn thấy điều gì đó khiến anh ta bất ngờ.

"Bức tranh này," tôi nói, cố giữ giọng bình thản. "Được vẽ ở đâu vậy?"

Anh ta bước vào phòng, dừng lại cách tôi vài bước. Nhìn lên bức tranh, rồi nhìn lại tôi. Một giây. Hai giây.

"Cô không nhận ra à?" giọng anh ta thấp, gần như chỉ đủ để tôi nghe. "Đó là khu vườn nhà cô. Ở Đà Lạt. Năm cô lên tám tuổi."

Thế giới như đứng yên lại.

Tôi mở miệng nhưng không thành lời. Trần Kiệt nhìn tôi, và trong khoảnh khắc đó, tôi thấy một thứ gì đó thoáng qua trong đôi mắt anh ta — có thể là đau, có thể là tiếc — rồi biến mất nhanh như nó xuất hiện.

"Bữa tối lúc bảy giờ," anh ta nói, quay người đi. "Mẹ tôi không thích đợi."

Và tôi đứng lại một mình trong thư viện, trước bức tranh, với trái tim đang đập loạn và một câu hỏi ngày càng lớn hơn trong đầu: Trần Kiệt biết gì về năm tôi lên tám?

Hết Chương 2
Chương cuối miễn phí
Chương 3 · Cuối cùng miễn phí

Sự Thật Không Thể Xóa

Ba ngày trôi qua trong im lặng lịch sự và khoảng cách được đo bằng những bữa ăn chung không có cuộc trò chuyện nào thực sự. Trần Kiệt về nhà muộn, ăn tối nhanh, và biến vào văn phòng riêng ở cuối hành lang tầng ba. Tôi không cố tìm anh ta. Anh ta cũng không tìm tôi.

Nhưng tôi không dừng tìm kiếm câu trả lời.

Thư viện trở thành nơi tôi dành nhiều giờ nhất. Có hàng trăm cuốn sách ở đó, nhưng thứ tôi quan tâm là những chiếc album ảnh nằm trong tủ kính ở góc phòng. Hầu hết đều khóa. Nhưng một chiếc — chiếc cũ nhất, bìa da nâu sờn — không có khóa.

Tôi lật từng trang cẩn thận. Ảnh gia đình họ Trần qua các thế hệ. Những khuôn mặt tôi không nhận ra. Rồi đến những trang gần cuối — ảnh chụp tại Đà Lạt, những năm đầu thập niên hai nghìn — tôi dừng lại.

Trong một bức ảnh, cha tôi đang đứng bắt tay với ông Trần — cha của Kiệt. Cả hai đang cười. Phía sau họ là ngôi nhà tôi đã nhận ra trong bức tranh. Và ngồi trên bậc thềm, hai đứa trẻ — một bé gái tóc đen và một bé trai nhỏ hơn.

Tôi nhìn kỹ hơn. Bé gái đó mặc chiếc váy xanh tôi vẫn còn nhớ — bà nội tôi tặng nhân dịp sinh nhật năm tám tuổi. Bé trai nhỏ hơn, có mái tóc cắt ngắn và đôi mắt quen thuộc.

Trần Kiệt.

Chúng tôi đã từng biết nhau. Đã từng chụp ảnh cùng nhau. Và tôi — tôi không nhớ gì cả.

"Cô tìm thấy rồi à."

Tôi không giật mình lần này. Đâu đó trong ba ngày qua, tôi đã bắt đầu học cách nhận ra bước chân của anh ta.

Trần Kiệt bước vào phòng, đóng cửa lại sau lưng. Anh ta nhìn cuốn album trong tay tôi mà không có biểu cảm gì.

"Tại sao tôi không nhớ?" tôi hỏi thẳng.

Anh ta ngồi xuống chiếc ghế đối diện, tựa lưng ra sau, nhìn lên trần nhà. Một lúc lâu, anh ta mới nói: "Vì có người đã quyết định rằng cô không được nhớ."

Từng chữ rơi xuống im lặng của căn phòng như những viên đá ném vào mặt hồ.

"Cha cô và cha tôi," anh ta tiếp tục, giọng đều đều như đọc báo cáo tài chính, "đã từng là đối tác kinh doanh. Họ có một dự án chung ở Đà Lạt. Nhưng năm đó có chuyện xảy ra — một tai nạn, một vụ cháy, một người đàn ông mất đi khả năng tin tưởng người khác." Anh ta dừng lại. "Và hai gia đình bị chia cắt."

"Tai nạn nào?" tôi hỏi, dù trong lòng đã biết câu trả lời sẽ không đơn giản.

Lần này Kiệt nhìn thẳng vào mắt tôi. Và lần đầu tiên kể từ khi tôi bước vào ngôi nhà này, tôi thấy trong đôi mắt anh ta không phải lạnh lùng hay xa cách — mà là một nỗi mệt mỏi sâu thẳm của người đã giữ quá nhiều bí mật quá lâu.

"Đó là lý do tôi đồng ý cuộc hôn nhân này," anh ta nói. "Không phải vì cha mẹ tôi sắp xếp. Mà vì tôi cần cô ở đây để tìm ra sự thật về đêm hôm đó — sự thật mà cả hai gia đình chúng ta đã chôn vùi suốt mười lăm năm."

Bên ngoài cửa sổ, một cơn gió thổi qua, lay những cành cây trong khu vườn. Tôi nhìn xuống bức ảnh trong tay — hai đứa trẻ không biết rằng thế giới của chúng sắp thay đổi mãi mãi — và cảm thấy mặt đất dưới chân mình như đang dịch chuyển.

"Cô cho tôi biết một điều," tôi nói chậm rãi. "Trong tất cả những gì anh vừa nói — anh đang nói thật bao nhiêu phần trăm?"

Trần Kiệt đứng dậy, bước đến cửa sổ, quay lưng về phía tôi.

"Một trăm phần trăm," anh ta nói. "Đó là vấn đề duy nhất."

Rồi anh ta rút từ túi áo ra một chiếc chìa khóa nhỏ, đặt lên bàn cạnh tôi.

"Chìa khóa tủ kính. Có một phong bì bên trong — tên cô trên đó. Cha cô gửi cho cha tôi trước khi mất, nhờ giữ cho đến khi cô đủ mạnh để đọc."

Và anh ta đi ra, để tôi lại với chiếc chìa khóa, cuốn album, và cái cảm giác rằng sự thật mà tôi sắp tìm thấy sẽ thay đổi mọi thứ — kể cả những thứ tôi nghĩ mình đã biết về chính bản thân mình.

Tôi cầm chiếc chìa khóa lên. Bàn tay tôi không run.

Nhưng trái tim tôi thì có.

Hết Chương 3
📲 ĐỌC TIẾP TRÊN APP