Đêm Trước Lễ Hôn
Mưa bắt đầu rơi vào lúc nửa đêm, những hạt nước gõ nhẹ lên khung cửa sổ phòng tôi như tiếng thì thầm của ai đó không muốn bị nghe thấy. Tôi ngồi trước gương, nhìn người con gái trong đó — mái tóc đen được búi cao, đôi mắt mang màu hạt dẻ đang mờ dần theo ánh nến leo lắt — và tự hỏi liệu cô ấy có thực sự là tôi không.
Ngày mai tôi sẽ bước vào nhà họ Trần với tư cách là cô dâu tương lai. Không phải vì tình yêu. Không phải vì tự nguyện. Mà vì cha tôi đã ký tên vào tờ hợp đồng từ khi tôi còn chưa đủ tuổi hiểu những chữ ký có thể định đoạt cuộc đời người khác ra sao.
"Minh Châu." Giọng bà Lan vọng qua cánh cửa, trầm và không có cảm xúc như mọi khi. "Đèn tắt đi. Ngày mai còn dài."
Tôi không trả lời. Bà biết tôi nghe thấy. Bà cũng biết tôi sẽ không ngủ được.
Trần Kiệt — người tôi sắp lấy — là con trai cả của tập đoàn Trần Gia, một cái tên mà ai ở thành phố này cũng biết. Người ta nói anh ta lạnh lùng, cứng nhắc, không biết cười. Người ta cũng nói anh ta chưa từng có người yêu, rằng trái tim anh ta bằng đá cẩm thạch và khóa bằng vàng. Tôi không quan tâm đến những lời đồn đó. Điều tôi quan tâm là tại sao — trong số hàng trăm cô gái ở cái thành phố triệu dân này — họ lại chọn tôi.
Tôi lấy tờ thư từ ngăn kéo. Đó là bức thư duy nhất cha để lại trước khi ông mất, viết trên giấy đã ố vàng theo thời gian, nét chữ run rẩy của một người biết mình sắp ra đi. Tôi đã đọc nó hàng chục lần đến mức thuộc lòng, nhưng vẫn không hiểu hết ý nghĩa của từng dòng.
"Con à, cha đã sắp xếp mọi thứ. Dù con không hiểu bây giờ, nhưng hãy tin cha — đây là con đường tốt nhất. Gia đình Trần sẽ bảo vệ con. Chỉ cần con đừng bao giờ hỏi về những gì xảy ra năm con lên tám tuổi."
Năm tôi lên tám tuổi.
Tôi gấp tờ thư lại, nhét vào lớp lót bên trong chiếc túi xách nhỏ — thứ duy nhất tôi sẽ mang theo vào nhà họ Trần. Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi. Thành phố vẫn sáng đèn. Và tôi, Lê Minh Châu, hai mươi ba tuổi, vẫn ngồi đây với một câu hỏi không có lời đáp.
Đêm đó tôi nằm mơ thấy một đứa trẻ đứng dưới mưa, tay cầm chiếc ô gãy, khóc không thành tiếng. Khi tôi tiến lại gần, đứa trẻ quay mặt về phía tôi — và tôi nhận ra đó là chính mình.
Tôi tỉnh dậy khi trời chưa sáng, tim đập loạn nhịp. Ánh đèn đường lọt qua khe cửa in một vệt vàng dài trên sàn nhà. Trong căn phòng im lặng đó, tôi nhận ra một điều: dù cuộc hôn nhân này bắt đầu như thế nào, tôi sẽ không để nó định nghĩa tôi là ai.
Bình minh ló dạng sau rặng núi phía đông khi tôi đứng dậy, bắt đầu chải tóc. Ngày cuối cùng trong căn nhà này. Ngày đầu tiên của một cuộc đời tôi chưa từng chọn.
Nhưng có lẽ — chỉ là có lẽ — đây cũng là ngày tôi bắt đầu tìm kiếm sự thật về những gì đã bị chôn vùi từ năm tôi lên tám.